Showing posts with label Cõi Thơ. Show all posts
Showing posts with label Cõi Thơ. Show all posts

Monday, September 25, 2023

Thơ: Ngày Trái Đất (Từ Thảo)


Ngày Trái Đất

Ngày Trái Đất
Cùng nguyện cầu
Cho Trái Đất
Được bền lâu

Yêu là nhớ
Giữ cho nhau
Ngôi nhà đẹp
Nhờ tình sâu...

- Từ Thảo

Sunday, September 24, 2023

Thơ: Tinh Cầu Xanh (Từ Thảo)


Tinh Cầu Xanh

Xa xưa có một hành tinh
Khai thiên lập địa bình minh chào đời
Mênh mông sông nước tuyệt vời
Biển trong, cát trắng, mây trời thong dong
Núi non, hoa cỏ, rêu rong
Hài hòa vạn vật một vòng âm dương
Loài người đến để yêu thương
Vun bồi tô điểm sắc hương đất lành

Em hãy là tinh cầu xanh
Nghìn trùng thiên phước vẫn dành riêng em...

- Từ Thảo

Thursday, September 21, 2023

Thơ: Về Với Thiên Nhiên (Từ Thảo)


 Về Với Thiên Nhiên

Trở về với thiên nhiên
Nâng niu như mẹ hiền
Mẹ đã nhiều năm tuổi
Hãy để lòng mẹ yên

Sống xanh không phung phí
Sống đẹp giúp đỡ người
Sống sạch không hại vật
Sống mãi trong tiếng cười...

- Từ Thảo

Wednesday, September 20, 2023

Thơ: Trái Đất Cũng Là Mẹ (Từ Thảo)

 


Trái Đất Cũng Là Mẹ

Con từ mẹ sinh ra
Tấm lòng mẹ bao la
Địa Cầu nơi nương náu
Dưỡng nuôi khắp mọi nhà

Trái Đất cũng là mẹ
Gánh gồng con trên vai
Cho con dòng nước mát
Và dưỡng khí bao ngày

Nếu đời không có mẹ
Thì sẽ chẳng có con
Phút giây còn hơi thở
Công ơn Mẹ vàng son...

- Từ Thảo

Tuesday, February 14, 2017

Cõi Thơ: Thơ Tường Vân


Tường Vân là bút hiệu của sư cô Thích Nữ Thu Liên, sinh năm 1969 nguyên quán Bình Dương, xuất gia năm 1987. Tốt nghiệp cử nhân ngành triết học Phật giáo năm 2009 ( khóa VI), tại Học Viện Phật Giáo TP. HCM. Tốt nghiệp Cao cấp Giảng sư khóa IV. Tỳ kheo ni hiện là trụ trì Tịnh xá Minh Quang, thành phố Elk Grove, bắc California, Hoa Kỳ. Đã xuất bản tập thơ Hạnh Phúc Không Xa (2015), NXBTổng Hợp TP. HCM


Giữ mãi nụ cười

Cuộc sống thế nhân nhiều khổ đau
Nên cần thông cảm hiểu cho nhau
Nụ cười luôn mỉm trên gương mặt
Chia sẻ tình người có trước sau

Đau khổ trần gian rất khó lường
Làm người hãy sống với tình thương
Nụ cười miễn phí cần nên có
Xoa dịu cuộc đời bớt thê lương

Đừng quá lạnh lùng không chút vui
Vui lên tiến bước quyết không lui
Buông đi những thứ không như ý
Nỗi khổ ôm chi để ngậm ngùi

Xả hết não phiền đời đẹp tươi
Gặp nhau giao tiếp có tình người
Cười vui chân thật thêm thân thiết
Giữ mãi cho nhau một nụ cười.


Hãy nhẹ nhàng

Nếu gặp người nóng tánh
Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi
Không cần phải lẩn tránh
Chưa hỏi đừng hé môi

Nếu gặp người giả dối
Hãy nhẹ nhàng chia tay
Lặng lẽ không cần nói
Ngọt ngào đừng mê say

Nếu gặp người hay giận
Hãy nhẹ nhàng mỉm cười
Giao tiếp luôn cẩn thận
Để người được vui tươi

Nếu gặp điều trái ý
Hãy nhẹ nhàng tìm ra
Nguyên nhân của sự lý
Đừng vội trách người ta

Nếu gặp điều cay đắng
Hãy nhẹ nhàng đừng sân
Dù tình đời bạc trắng
Tất cả có nguyên nhân

Nếu gặp điều đau khổ
Hãy nhẹ nhàng vươn lên
Đừng chùn bước tại chỗ
Lấy khổ đau làm nền

Nếu gặp điều bất hạnh
Hãy nhẹ nhàng đi qua
Không cần phải trốn tránh
Chuyện nhỏ cõi Ta Bà.


Xin đừng

Đừng phản cảm những lời vô ý thức
Đừng để lòng những bực tức vu vơ
Đừng bận tâm những thái độ hững hờ
Đừng sân giận những người hay gây sự

Đừng chua chát khi gặp điều thất bại
Đừng đắng cay khi duyên đã không còn
Đừng ngậm ngùi vì lời hứa sắt son
Đừng oán trách tình đời sao bạc trắng

Đừng đau khổ khi gặp điều nghiệt ngã
Đừng lạnh lùng như sương gió mùa đông
Đừng thở than khi họ đã thay lòng
Đừng luyến tiếc những gì không còn nữa

Đừng thù hận những người làm mình khổ
Đừng phân bua với những chuyện thị phi
Đừng bức xúc những việc chẳng ra chi
Đừng bất mãn khi gặp nhiều chướng ngại

Đừng lầm tưởng mọi điều không nhân quả
Đừng quên rằng tất cả cũng duyên sinh
Đừng để tâm nổi sóng gió bất bình
Đừng chấp thủ để tâm hồn thanh thản.

Bắc California ngày 26/12/2014



An vui

Mọi người đều thích an vui
Ít ai chấp nhận ngậm ngùi khổ đau
Vậy thì hãy sống với nhau
Thuận hòa tốt đẹp sớm mau thành tài
Phát tâm tu phước lâu dài
Việc làm giữ đức tương lai rạng ngời
Sống sao cách sống tuyệt vời
Không làm tổn hại mọi người chung quanh
Học theo đạo đức tinh anh
Giao lưu ứng xử chân thành thân thương
Dù đi trên mọi nẻo đường
Luôn vui không khổ không vương bụi trần
Sẵn sàng giúp ích tha nhân
Để lòng trong sạch chuyên cần gieo duyên
Việc gì làm được làm liền
Đừng nên hứa hẹn làm phiền người trông
Cuộc đời dù có bão giông
Đắng cay nghiệt ngã cũng không hề gì
Khắc ghi hai chữ từ bi
Mỉm cười hỷ xả có chi bận lòng?



Bình thản

Khi gặp điều trái ý
Nhăn nhó sẽ mau già
Hãy suy xét nghĩa lý
Rồi thông cảm bỏ qua

Bởi vì có nhiều lúc
Không biết cách giải bày
Cho nên cứ uẩn khúc
Sống mệt mỏi từng ngày

Thấy gì cũng chướng mắt
Nghe gì cũng buồn phiền
Cứ suốt ngày tất bật
Do đó khó được yên

Nếu như có chiều rộng
Là lại thiếu chiều sâu
Thì ở trong cuộc sống
Dễ vướng phải ưu sầu

Nếu hiểu sâu thấy rõ
Mọi việc ở thế gian
Do duyên sinh mà có
Thì không phải thở than

Hãy luyện tâm bình thản
Trước những sự khó khăn
Đừng bất mãn buồn chán
Vững bước vượt nhọc nhằn

Đường trần nhiều gian khó
Nhớ kiên nhẫn vươn lên
Bắt đầu từ việc nhỏ
Mọi điều sẽ vững bền.


Nếu như

Nếu như lời nói khổ nhau
Thì xin đừng nói khỏi đau lòng người
Nếu như lời nói để cười
Thì xin tế nhị để tươi cười hoài
Nếu như lời nói mệt nhoài
Thì xin im lặng bỏ ngoài cho xa
Nếu như lời nói kêu ca
Thì xin thông cảm cho qua đừng phiền
Nếu như lời nói vì tiền
Thì xin nhớ rõ người hiền không ngu
Nếu như lời nói như ru
Thì xin bớt nói thiên thu chưa cần
Nếu như lời nói dễ sân
Thì xin nhớ kỹ vô ngần đức tan
Nếu như lời nói bình an
Thì xin hãy nói muôn ngàn điều hay
Nếu như lời nói mỗi ngày
Thì xin đổi mới từ này từ kia
Nếu như lời nói chia lìa
Thì xin đợi lúc khắc bia hãy dùng
Nếu như lời nói chung chung
Thì xin nói rõ để cùng hiểu nhau
Nếu như lời nói tào lao
Thì xin tạm biệt mến chào không nghe
Nếu như lời nói cứ khoe
Thì xin chớ có màu mè phô trương
Nếu như lời nói dễ thương
Thì xin chân thật khiêm nhường hay hơn
Nếu như lời nói không hờn
Thì xin nhớ mãi đừng sờn tình thâm
Nếu như lời nói tri âm
Thì xin khắc kỹ nơi tâm lâu dài
Nếu như lời nói mà sai
Thì xin hãy bỏ ngoài tai đừng buồn
Nếu như lời nói như chuông
Thì xin ngân mãi theo luồng gió xa
Nếu như lời nói ba hoa
Thì xin ngưng nói Ta Bà mới yên.


Hạnh phúc không xa

Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá
Hãy quay về tìm nó ở trong ta
Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra
Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất

Khi ăn uống biết ngon là hạnh phúc
Khi tai còn nghe rõ những âm thanh
Khi mắt còn thấy rõ áng mây lành
Khi đi đứng nói làm đều tự tại

Biết giúp ích nhân loại điều thiết thực
Biết sẻ chia vật chất lẫn tinh thần
Biết cảm thông mọi rắc rối thế nhân
Biết trang trải bằng tình thương chân thật

Người hạnh phúc nhất là người trầm tĩnh
Trái tim người thật sự vị nhân sinh
Mọi việc làm có chánh niệm phân minh
Sự an tịnh tâm hồn luôn có mặt.


Đơn giản

Lời thơ đơn giản nhất
Xin tặng khắp thế nhân
Nếu hữu duyên một lần
Đọc qua rồi hãy vất

Ăn chay lòng thanh thản
Mặc kín đáo nhẹ nhàng
Nói cười luôn đoan trang
Làm thật tâm không nản

Bầu trời được trong sáng
Là nhờ không mây mù
Gió mát của mùa thu
Do hạ buồn hết hạn

Được yên vui hạnh phúc
Vì biết sống giản đơn
Mọi chuyện bớt giận hờn
Nhờ tri túc thiểu dục

Sống đơn giản rất khỏe
Trong sinh hoạt đời thường
Không có gì phô trương
Luôn hòa đồng vui vẻ

Đơn giản không phức tạp
Thân tâm đều thảnh thơi
Tự tại trong mỗi thời
Dù đời đầy bão táp

Đơn giản không bày biện
Mọi thứ được yên hơn
Phật dạy pháp chánh chơn
Luôn ghi lòng thực hiện.


Sống trong hiện tại

Phút giây hiện tại tuyệt vời
Cần nên trân trọng biết nơi biết thời
Giờ nào việc nấy người ơi!
Để tâm chánh niệm yêu đời thế thôi
Buông đi những chuyện xa xôi
Tương lai chưa đến đừng ngồi mộng mơ
Sống trong hiện tại nên thơ
Phước duyên phải tạo đừng chờ đừng trông
Giữ cho thanh tịnh cõi lòng
Bớt tham bớt nhiễm bụi hồng ít vương
Quay về Tam Bảo dựa nương
Ăn chay niệm Phật noi gương Thánh hiền
Không tham đâu vướng não phiền
Không sân đâu bận truân chuyên khổ sầu
Không si sáng suốt nhiệm mầu
Đường trần vạn lối rõ sâu tận tường
Không còn chìm đắm thê lương
Tiền tình danh vọng vô thường thế gian
Biết vậy tâm trí bình an
Tương lai quá khứ chẳng màng lao tâm
Ăn năn những việc sai lầm
Thảnh thơi hiện tại gieo mầm tốt tươi
Từ bi lợi ích cho người
Tâm luôn hoan hỷ nụ cười luôn xinh
Sống sao trọn nghĩa trọn tình
Góp phần tô điểm an bình thế gian.


Friday, January 06, 2017

Cõi Thơ: Tự Lực (Như Nhiên Thích Tánh Tuệ)

Translated excerpts of "Self-Reliant", a poem by the Venerable Sakya Tánh Tuệ:

At times when the path of life is obstructed
We must know and overcome it ourselves
When over us life casts dark shadows
Light our own torch and just walk out.
....
There are many things in life
That no one can help us with.
By themselves the enlightened arise
And step toward a realm of radiant light...

T Lc

Đôi khi đường đời chn li
 T mình phi biết vượt qua
Đời chp vào ta bóng ti
 Hãy t thp đèn bước ra.

Lm lúc hn ta nh l
Tri.. còn sm nng chiu mưa!
 Hãy t lau khô phin mun
 Tàn đông, xuân li sang mùa

Có nhng ngày vui đã mt
 Luyến lưu, tìm được chăng là ?
 Hãy t đối đầu hin thc
 Dù hin thc đầy xót xa..

- Tht bi chưa làm ta kh
Khđui bóng thành công.
 Mt mát không làm siêu đổ
 Đổ vì.. tư tưởng chưa thông!.

Thành công, y là phương tin
 M ra hnh phúc cho đời.
 Hnh phúc chính là chìa khóa
 Sng gia thăng, trm.. vn vui.

Có nhng n cười đã tt
 T mình thp li bình minh
 Thế gian nghĩa tình lnh ngt
 T lòng độ lượng nhân sinh..

- Có nhiu điu trong cuc sng
 Khôn ai giúp được cho mình.
 Người biết t mình đứng dy
 Bước v no sáng quang minh..

Như Nhiên Thích Tánh Tu


Friday, October 30, 2015

Cõi Thơ: Làm sao giữ lại... (Thích Tánh Tuệ)

Photo credit: Kecia O'sullivan
Translated excerpt of a poem by the Venerable Thích Tánh Tuệ:

How to hold on to the impossible?
Sea sand's slipping slowly through fingers!
How can a changing world remain forever?
Tell the forest wind to sweep clouds ne'er!

Làm sao giữ lại...

Làm sao giữ lại điều không thể...
Cát biển tuôn dần qua kẽ tay,
Làm sao miên viễn... đời dâu bể
Bảo gió trên ngàn thôi cuốn mây!

Làm sao níu áo thời gian lại
Ngắm nụ xuân thì chưa úa môi. 
Làm sao tìm thấy dòng sông cũ
Lạ lẫm chiều nay bến lỡ, bồi.

Làm sao giữ được tình ban sớm
Chưa kịp hoàng hôn đã úa màu.
Ta trách sao người thay đổi vội
Chắc gì... ta chẳng đổi thay đâu!

Làm sao nắm giữ ngày nhung lụa
Hào phú... vang danh của một thời
Phút chốc một chiều bao ''cái của...''
Đồng tình đội nón chạy xa xôi.

Soi gương thấy nụ cười năm đó
Chẳng biết vì đâu... méo mó rồi!
Làm sao giữ được điều không thể...
Cầm bằng như... nước cuốn hoa trôi.

- Vốc nước lòng tay khôn giữ được
Mọi vật trên đời cũng... rứa thôi!

Thích Tánh Tuệ

Tuesday, October 20, 2015

Cõi Thơ: Phố đã rất tình (Huỳnh Tuấn Anh)

We love for flowers to blossom
For leaves to green, verdant
The street was wafting with sweet romance
when you took my hand.

Hãy dắt em xuống phố đi anh
Váy đã tím, đã hồng trên những ngã tư quá đông người
Thế nào là hạnh phúc
Làm sao em biết được?
Thế nào là có phước
Làm sao em hay?
Chỉ biết em cần là được anh nắm tay
đi dọc ngang trên phố chiều tàn
Phố không có nhiều bông hoa loa kèn
Gào vào tai anh
Rằng em kỳ lạ
Phố không có những cụm hoa hồng diễm mị
Để em là viển vông
Nhiều con người quá ở không
Thêu thùa điều tiếng 
Nhưng hoa loa kèn ngậm miệng
Tắt lời thảo mai
Em chẳng mang giày cao
Để so bì hơn thiệt
Chỉ có đôi bàn chân ta tự biết
Không lệch nhịp bao giờ
Váy đã tím vào chiều như một vệt thơ
Ta ký vào ầm ào phố một giai điệu lạ
Yêu để hoa ra hoa
Lá xanh màu lá
Phố đã rất tình khi anh dắt tay em.

         ~ Huỳnh Tuấn Anh