Người Trường Chay: Cụ Hoàng Thị Mưu, 106 tuổi chưa hề ăn thịt cá (Mạnh Hùng)

Mrs. Hoàng Thị Mưu, age 106, from Nghệ An, Việt Nam is still healthy and active - she has never eaten meat or fish before in her entire life.

Cụ bà 106 tuổi và chưa bao giờ ăn thịt, cá!
Mạnh Hùng

(CAND) - Cụ là Hoàng Thị Mưu (SN 1905) hiện đang ở với con rể tại xóm 6, xã Diễn Thành (huyện Diễn Châu, Nghệ An)...

Hai thế kỷ không ăn thịt, cá

Năm nay đã bước qua cái tuổi xưa nay hiếm (106 tuổi), nhưng cụ Mưu vẫn còn rất khỏe mạnh, mắt tinh, tai thính, dáng đi nhanh nhẹn, da dẻ hồng hào. Tuy nhiên, có một điều đặc biệt là từ lúc sinh ra đến nay, cụ Mưu chưa một lần ăn cơm thịt, cá… mà chỉ ăn cơm với rau cỏ, muối lạc vừng.

Lý giải điều thú vị trên, cụ Mưu chia sẻ: "Ngày xưa nghèo khó, tui bị bắt đi làm đầy tớ, phải làm lụng tối ngày còn khốn khổ hơn con vật thì lấy đâu cơm mà ăn, huống chi là cá, thịt. Ở với bố mẹ nuôi tốt tính thì không có mà ăn; ở với nhà giàu, nhà địa chủ thì bị đánh đập, ép làm việc quay quắt suốt ngày nên không được ăn uống cũng thành quen. Cứ lúc nào đói, tui lại vặt tạm mấy cọng rau, bới củ khoai ăn lót dạ. Cho đến khi đến ở nhờ nhà con rể, lúc đói cũng như lúc sang, không để con cái bận lòng, tui vẫn chỉ ăn cơm với rau cỏ và muối lạc, muối vừng ăn cho đến bây giờ".

Cụ Mưu cũng cho biết rằng, cụ là một con người nhưng tuổi thơ bị hành xử không khác gì là con vật. Có lần, sơ ý làm vỡ cái bát cơm, nhà địa chủ đã cho người lôi cụ ra đánh đập rồi nhốt cụ vào một chuồng lợn ở 2 ngày mới tha. Nhiều lần cụ ngồi thu mình lại, khóc và tự hỏi rằng: "Mình là con người hay là con vật? Mình cũng như nó?". Vì vậy, với cụ sát sinh con vật là sát sinh bản thân mình. Hơn thế, cụ là một người tín ngưỡng Phật, hay đi lễ chùa và sống có đức hạnh. Hàng đêm cụ thường chắp tay lạy Phật cho linh hồn chồng, con được siêu thoát. Cụ luôn tâm niệm không bao giờ được sát sinh, phải ăn chay, tìm đến cửa Phật và làm thật nhiều điều phúc hậu cho cuộc đời.

Nói về người mẹ đáng kính của mình, chị Tư, con gái cụ Mưu bộc bạch: "Chắc ông Trời cảm hóa được những nỗi đau của cụ, nên mới cho cụ sống thượng thọ được tới bây giờ. Điều đặc biệt, hơn 100 năm nay cụ không hề động đến một miếng thịt, miếng cá mà chỉ ăn cơm rau với muối lạc vừng do chính tay cụ làm là một điều rất đặc biệt". Như để chứng minh cho tôi thấy, chị Tư cúi khom người xuống dưới gầm giường nơi cụ Mưu ngủ, lấy ra một hộp muối vừng xay nhỏ, được bọc kỹ càng qua 2 túi nilon và bảo: "Ngoài rau cỏ, thức ăn chính của cụ chỉ có duy nhất cái lọ muối vừng này".

Chia tay cụ Mưu ra về, tôi vẫn nhớ như in trong đầu câu nói quả quyết  của cụ: "Tui đã trải qua một cuộc đời quá khổ nên tui mong muốn mọi người dân chưa thoát cảnh cơ cực sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn. Riêng tui còn sống ngày nào, tui vẫn sẽ còn làm việc thiện giúp đỡ bà con làng xóm đến khi mô chết mới thôi".

http://www.cand.com.vn/vi-VN/cstc/2011/9/156130.cand