Cõi Thơ: Chưa... (Thích Tánh Tuệ)

Excerpt from a poem titled "Yet" by the Venerable Thích Tánh Tuệ:

After the rain, the sky's sunny again
The Door to No Birth still opens widely in waiting
In eternity, Buddha's smiling
Our self is but a glimpse in this worldly realm!

Chưa...

Chưa đi thì chẳng có về
Chưa đến thì cũng chẳng hề ở đây.
Chưa vui vì cuộc sum vầy
Thì đâu buồn.. sẽ một ngày chia xa?

Chưa lại, thì đâu có qua
Chưa bình minh.. chẳng bóng tà huy phai.
Chưa thức, đâu biết đêm dài
Chưa chờ, đâu thấy tháng ngày lê thê..

Chưa yêu, ai biết não nề
Lạy dài ''ba chữ'' ê chề nhân sinh.
Chưa cô độc kiếp một mình
Thì đâu đoái những tâm tình tái tê.

Chưa lạnh lẽo lúc đông về
Nào thương .. cơ nhỡ bên hè phố đêm.
Chưa một lần biết lặng im
Sao ta nghe được nhịp tim mọi người!

Chưa hề khóc, chẳng biết cười
Chưa cho.. sao tận lòng ngời nỗi vui.
Chưa nhìn xuống.. để ngậm ngùi..
Thì chưa biết ''Tạ ơn đời'' một phen.

Chưa tha thứ được nhỏ nhen
Làm răng.. xóa bỏ thói quen giận hờn!
Chưa hay kiếp sống chập chờn
Nhọc nhằn thương, ghét, thua, hơn.. còn dài..

Chưa lần đến trước Phật đài
Rầu rầu sáu nẻo gọi hoài ... chạy quanh..
Chưa lặng thầm ngắm mộ xanh
Bôn ba, tất bật... để thành hư vô.

Và chưa biết tiếng ''Nam Mô..''
Tình trần chưa cạn, chưa khô nặng nề...
Chưa Đi thì chẳng có Về
Chưa Sinh thì Tử chẳng hề gọi tên.

Sau mưa, trời vẫn nắng lên
Cửa Vô Sinh vẫn rộng thênh đợi người..
Thiên thu có dáng Phật cười
Còn ta, thấp thoáng bên đời này thôi!!!

Thích Tánh Tuệ
Chiều hạ vàng xứ Cà ri