Vườn Nhạc: Về với mẹ cha (Nguyễn Đức Quang)

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang (Photo: Lê Văn Khoa)
Distinguished conductor, composer, and photographer Lê Văn Khoa bid farewell to composer Nguyễn Đức Quang, whose song in this post is titled "Returning to Mother and Father." A popular ballad composed in the mid 1960s, it reflects his earnest wish to help beautify his nation, Việt Nam. Mr. Nguyễn Đức Quang was a gentleman of music, and we miss him so.

Maestro Lê Văn Khoa
Nhạc trưởng, nhạc sĩ, nhiếp ảnh gia Lê Văn Khoa:

Nhớ về Nguyễn Đức Quang

Anh Nguyễn Đức Quang và tôi vẫn có sự tương kính và có một số kỷ niệm với nhau, kỷ niệm về làm báo cũng như kỷ niệm về âm nhạc. Khi anh làm Tổng thư ký nhật báo Người Việt, vì tôn trọng ý kiến, anh cho phép đăng bài viết của tôi dù biết bài đó có thể làm buồn lòng một vài anh em. Qua nhật báo Viễn Đông, tôi cộng tác với anh trong mục nhiếp ảnh hằng tuần cho đến khi báo đổi chủ. Về sau thỉnh thoảng tôi có gặp anh ở Lily Bakery, bên cạnh Reflection Photo Studio của nhiếp ảnh gia Thái Đắc Nhã, ở Garden Grove, California, trao đổi vài câu chuyện rồi đi vì ít khi tôi ngồi lại lâu. Đặc biệt nhất là đêm nhạc 11-10-2008 ở Carpenter Performing Arts Center, Long Beach anh Quang là diễn giả chính trên sân khấu nói về con người và nhạc của Lê Văn Khoa. Tôi rất cảm động về nhiệt tình của anh đối với cá nhân tôi cũng như đối với bạn bè. Chén thù chén tạc chưa xong anh đã mau chân đi trước. Tôi thua anh một bước, nhưng cũng sẽ theo anh.

Chúc anh thượng lộ bình an. Xin được gửi ảnh này đến anh để anh thấy có cả một trời âm nhạc đang chờ đón anh.



Về Với Mẹ Cha
Nhạc & lời: Nguyễn Đức Quang
Suối Thông Đà Lạt - 1965

Từ Nam Quan, Cà Mau
Từ non cao rừng sâu
Gặp nhau do non nước xây cầu
Người thanh niên Việt Nam
Quay về với xóm làng
Tiếng reo vui rộn trong lòng.

ÐK:
Cùng đi lay Trường Sơn
Cùng đi xoay Hoành Sơn
Cùng đi biến rừng hoang ra lúa thơm
Vượt khơi ra đảo xa,
Lướt ngàn nước sông nhà
Ta đắp bồi cho Mẹ Cha.

Nhìn non sông tả tơi
Tình quê hương đầy vơi
Người thanh niên Việt Nam ngậm ngùi
Chờ chi không vùng lên
Thiết tha với dân lành
Cứ co ro ngồi sao đành. (ÐK)